Năm 2020, giữa làn sóng đại dịch toàn cầu, tôi ngồi nhìn những dãy phố đông đúc từ cửa sổ căn hộ nhỏ của mình và tự hỏi: "Mình đang chạy theo điều gì?"
Suốt 10 năm dạy học ở thành phố, tôi có đủ mọi thứ theo chuẩn mực xã hội: công việc ổn định, thu nhập tạm ổn, nhà thuê tươm tất. Nhưng mỗi buổi sáng thức dậy, trong lòng luôn có một khoảng trống kỳ lạ mà tôi không biết gọi tên.
Rồi cái ngày ấy đến — ngày tôi đặt vé về quê và không có vé khứ hồi.
Những ngày đầu về quê
Mọi người nghĩ tôi điên. Bạn bè hỏi "Mày về quê làm gì? Cày ruộng à?" Gia đình lo lắng. Bản thân tôi cũng không chắc chắn.
Nhưng điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra khi tôi đặt chân lên mảnh đất quê hương. Buổi sáng đầu tiên thức dậy nghe tiếng chim hót, ngửi mùi đất sau mưa, nhìn cánh đồng lúa xanh bát ngát — tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn.
Xây dựng kênh TikTok từ số 0
Không có gì để mất, tôi bắt đầu quay những video nhỏ về cuộc sống thường ngày: buổi sáng tưới rau, bữa cơm gia đình, những câu chuyện giáo dục mộc mạc.
Video đầu tiên được 50 lượt xem. Video thứ hai được 200. Rồi một ngày, một video của tôi đạt 2 triệu lượt xem — không phải vì kỹ thuật quay phim hay, mà vì nó chạm đến trái tim của những người đang chạy đua mà không biết mình chạy về đâu.
Bài học lớn nhất
Bỏ phố về quê không phải là từ bỏ — đó là tìm lại bản thân. Tôi vẫn là một người thầy, chỉ là bảng đen đã đổi thành màn hình điện thoại, và học trò của tôi giờ đây đến từ khắp mọi miền đất nước.
Nếu bạn đang cảm thấy mệt mỏi với guồng quay thành phố, hãy nhớ: bình yên không phải là điều xa xỉ — nó đang chờ bạn ở nơi bạn đã từng lớn lên.



